Tổng Tài Phúc Hắc: Không Nên Yêu Anh
Phan_8
"Đường Lãnh Phong cũng đang ở Pháp."
"Không ! Chỉ có tôi ở đây !" - Anh phủ nhận , nếu để cho Vương Trấn biết sẽ xảy ra chuyện không hay , dù sao thì anh đến đây cũng đã là một sai lầm lớn.
"Cậu đang nói dối." - Vương Trấn nhíu mày .
"Cậu muốn tin hay không thì tùy ! Tôi về đây !" - Anh quay mặt bỏ đi . Vừa bước đến cửa Vương Trấn chợt lên tiếng. Cặp mắt u ám nhìn chằm chằm Hoàng Phủ Lâm như muốn ăn tươi nuốt sống , thanh âm trầm thấp vang lên "Tôi cảnh cáo cậu , đừng hòng nghĩ đến việc sẽ đưa Tiểu Lam đi !"
Hoàng Phủ Lâm dừng chân , quay mặt nhìn anh , mày đẹp nhíu lại , khẽ nhếch miệng "Cậu có quyền cấm tôi ? Vương Trấn...cậu không thể đấu lại Lãnh Phong."
"Cậu nghĩ , cô ấy sẽ quay về với hắn."
"Có thể !" - Hoàng Phủ Lâm nhún vai , hời hợt cất tiếng "Cậu cứ chờ thử xem." Nói xong liền quay đi , thong thả bước ra ngoài , bàn tay đưa lên vẫy vẫy như cố ý thách thức Vương Trấn. Vương Trấn tức giận. Bàn tay siết chặt hình quả đấm.
Chương 11
Hoàng Phủ Lâm trở về biệt thự của anh và Đường Lãnh Phong . Bây giờ đã gần tối , anh bước vào nhà , chỉ nhìn thấy Đường Lãnh Phong đang ngồi trên ghế sofa thưởng thức ly rượu Wishky.
"Này , tôi có chuyện muốn hỏi cậu !" - Anh cất tiếng , ngồi xuống chiếc ghế đối diện . "Tôi đã đến vặp Vũ Lam."
Câu nói của Hoàng Phủ Lâm khiến anh khựng lại một chút , thanh âm buồn rười rười vang lên"Cậu đến đó làm gì ?"
"Có vẻ như cô ấy vẫn còn rất hận cậu."
"Tôi biết !" - Đường Lãnh Phong đặt ly rượu xuống bàn , anh ngả người ra phía sau hai tay xoa xoa mi tâm , mệt mỏi trả lời.
"Cậu trả lời cho tôi biết , cậu có thật sự yêu Vũ Lam ?"
Đường Lãnh Phong quay sang nhìn Hoàng Phủ Lâm , chán chường nói "Ý cậu là gì ?"
"Tôi..sẽ giúp cậu và cô ấy gặp nhau. Và cậu hãy bắt đầu lại từ đầu , để khiến cô ấy có thể tha thứ cho cậu."
"....cậu yêu cô ấy ?"
Câu hỏi của anh khiến Hoàng Phủ Lâm ngớ người , anh bật cười "Không , từ trước đến nay tôi chỉ xem cô ấy là bạn hay đơn giản...là một cô em gái và cậu là bạn thân nhất của tôi. Tôi không muốn thấy hai người như bây giờ." Ngưng lại một chút , anh thở dài , đưa mắt nhìn Đường Lãnh Phong "Lãnh Phong , cậu phải sống cho hiện tại , đừng nghĩ về quá khứ , Vũ Lam...cô ấy yêu cậu chỉ là vết thương trong tim cô ấy quá lớn nên..."
"Tôi biết...Khi cô ấy rời xa tôi , tôi mới biết được , tôi yêu cô ấy như thế nào...Bây giờ tôi chỉ cần cô ấy , một mình Vũ Lam là đủ..." - Giọng nói của anh trở nên khàn khàn , đưa bàn tay to rộng ôm lấy khuôn mặt anh tuấn , im lặng ngước lên trần nhà....
--- --------
* 12:pm... Biệt thự Vương gia...
Căn biệt thự xa hoa chìm trong màn đêm yên tĩnh , gió hiu hắt thổi nhẹ , một bóng đen cao lớn xuất hiện gần đó , thoáng chốc đã lên tới ban công tầng một , đưa tay cạy khung cửa ra , anh điềm đạm bước vào . Ánh trăng to sáng chiếu lên chiếc giừơng tròn êm ái , thân hình nữ nhân nhỏ bé hiện lên . Đường Lãnh Phong chầm chậm đến bên giừơng , rất cẩn thận và nhẹ nhàng không phát ra tiếng động nào , anh đưa tay vuốt nhẹ sợi tóc vương trên khuôn mặt xinh đẹp kia , ánh mắt ôn nhu ngắm thực kỹ Dư Vũ Lam..."Lam Lam...anh xin lỗi..." - Thanh âm buồn rười rượi khẽ vang lên. "Là do anh khiến em ra nông nổi này...cầu xin em...chỉ một lần này thôi...Hãy tha thứ cho anh...!"
"Chỉ cần em đồng ý...anh sẽ chấp nhận mọi sự oán trách chỉ cần em ở bên anh ! Để anh chăm sóc cho em..."
....
"Lam Lam...từ khi em đi....ngay cả thở anh cũng thấy rất mệt !"
Đường Lãnh Phong cúi người hôn lên cánh môi của cô , ánh mắt chất đầy đau khổ , trái tim thắt chặt lại...
"Lam Lam...em đã tìm được đường vào trái tim anh rồi...và cũng đã trở thành điều quan trọng nhất của cuộc đời anh..."
"Nếu phải đánh đổi cả mạng sống để đổi lấy sự tha thứ của em...anh cũng chấp nhận..."
Anh đứng im nhìn cô yên giấc , cặp đồng tử đen láy chung thủy ngắm nhìn cô , một phút cũng không rời...cơ hồ cơn đau nhói từ ngực trái chợt hiện lên khi nhìn thấy khung hình trên bàn , tấm hình mà cô đã chụp cùng Vương Trấn , dù trên môi chỉ nở một nụ cười nhẹ nhưng anh cũng có thể cảm nhận được cô trong lúc đó đã rất vui... Đường Lãnh Phong hít thật mạnh , anh tự hỏi phải chăng cô đã yêu Vương Trấn ???
"Em có còn yêu anh ? Dù là một chút cũng được ?" - Câu nói vang thật khẽ trong màn đêm tĩnh lặng , chợt biết mất trong không trung , giừơng như chỉ mình anh mới nghe được ....
"Còn anh....vạn kiếp luôn yêu em !" - Câu nói bất chợt vang lên đầy bi ai , từ đáy lòng Đường Lãnh Phong đã luôn muốn đứng trước mặt cô đường đường chính chính mà nói cho cô biết, chỉ là...tâm anh khi đó không cho phép anh làm vậy cũng vì nhu nhước với quá khứ mà anh đã đánh mắt cô , thở dài một cái anh quay người đi ra ngoài , cẩn thận đóng cửa lại cho cô như một bóng ma biến mất khỏi tòa biệt thự phương Tây này...
"Hic..cc..." - Dư Vũ Lam bụm miệng , cô nấc lên thực khẽ...đau đớn mà rơi nước mắt...Là anh...cô đã sớm biết là anh , khi bàn tay to lớn lạnh lẽo kia chạm vào mặt cô , cô đã nhận ra có người trong phòng nhưng chỉ nghĩ là Vương Trấn nên im lặng...nào ngờ lại là Đường Lãnh Phong. Hoàng Phủ Lâm đã nói dối cô...
"Huhuhhhh.....hhh...." - Cô úp mặt xuống gối , nước mắt cứ rơi thật nhiều ướt hết chiếc gối trắng , không theo quy luật nào mà tuôn ra , cả tim cô cũng thắt lên. Tại sao Đường Lãnh Phong lại xuất hiện ? Tại sao lại nói những lời bi ai đó ? Tại sao lại đến tìm cô ?? Rất nhiều câu hỏi do cô đặt ra nhưng lại không có câu trả lời . Từng lời từng chữ mà anh nói cô đều nghe rất rõ , ngay cả câu hỏi của anh cô cũng nghe , cuối cùng là câu nói mà cô đã trông chờ suốt một năm khi ở Đường gia.
"Còn anh...vạn khiếp luôn yêu em !" - Lời nói của Đường Lãnh Phong liên tục lặp lại trong đầu Dư Vũ Lam...cô đau khổ , siết lấy tấm chăn dày , vùi đầu vào gối mà khóc....Cảm giác một lần nữa lại tổn thương...nhưng sự tổn thương ấy chính là những câu nói quá muộn của Đường Lãnh Phong...
--- -------
Sáng sớm , Hoàng Phủ Lâm đã đi ra ngoài , Đường Lãnh Phong thì đến Pensky đã khảo sát tình hình , công ty đó anh đã giao cho Mark hơn 10 năm đây cũng là lần đầu kể từ 7 năm trước anh sang Pháp để khảo sát công ty.
--- -----
"Xin lỗi , tôi không thể giúp ngài." - Tiểu Đào nhíu mày trả lời , kiên quyết từ chối lời đề nghị của Hoàng Phủ Lâm.
"Tại sao ?"
"Ngài còn hỏi lý do sao ? Chính Đường Lãnh Phong đã khiến tiểu thư của tôi ra nông nỗi này chịu bao nhiêu tổn thương , uất ức vậy mà ngài còn muốn tôi giúp hai người đó quay lại ? Thật hoang đường" - Anh thực là quá đáng , sáng sớm đã gọi điện thoại hẹn gặp cô nếu không sẽ đến gặp Dư Vũ Lam , cô không hiểu anh và Đường Lãnh Phong là hai người có hai tính cách khác nhau tại sao lại có thể làm bằng hữu lâu như vậy lại còn khăng khăng bênh vực anh ta ?
"Cô không hiểu Lãnh Phong bằng tôi , là do cậu ấy đã tự giam mình trong cái quá khứ 15 năm trước . Cậu ấy chỉ nhất thời không nhận ra tình cảm của mình thôi." - Hoàng Phủ Lâm thở dài , điềm đạm cất tiếng, người có thể giúp anh chỉ có một mình Tiểu Đào.
"Nhất thời !? Cũng vì nhất thời nên tiểu thư mới phải đau khổ như vậy!" - Cô tức giận , đứng bật dậy "Xin lỗi , tôi không rãnh để nói chuyện với ngài. Tôi phải về."
"Khoan đã...." Hoàng Phủ Lâm níu tay Tiểu Đào , anh lấy máy ghi âm đưa cho cô "Đây là những lời từ tận đáy lòng của Lãnh Phong . Cô hãy nghe đi..."
Tiểu Đào đưa tay cầm lấy , cô ngồi xuống , bật lên ! Trong đó là toàn bộ những tâm sự của Đường Lãnh Phong do Hoàng Phủ Lâm ghi âm . Tiểu Đào nghe rõ từng chữ một , mày đẹp khẽ nhíu lại.
"Vũ Lam vẫn còn yêu cậu ấy , dù Vương Trấn có tốt nhưng trong tim cô ấy cũng chỉ có Lãnh Phong . Nếu cứ để cả ba người họ như vậy . Cô không thấy rằng người đáng thương nhất là Vương Trấn sao ? "
Phải , nếu làm như vậy kẻ đáng thương nhất chính là Vương Trấn . Dư Vũ Lam và Đường Lãnh Phong yêu nhau dù cho cô còn hận anh nhưng trong tim luôn có hình bóng của anh . Dù ở bên Vương Trấn thì cũng xem cậu như bạn , há phải chăng Vương Trấn tự chuốc đau khổ về mình ? Trầm mặc một hồi , Tiểu Đào mới quyết định "Tôi giúp ngài . Không phải vì Vương thiếu gia hay Đường Lãnh Phong chỉ là tôi không muốn thấy tiểu thư phải đau khổ !"
"Được ! Vậy thì cô phải thường xuyên đưa Vũ Lam ra ngoài ! Mọi chuyện còn lại cứ để tôi lo." - Hoàng Phủ Lâm mỉm cười Tiểu Đào đứng lên cúi đầu chào “Tôi về đây !”
Hoàng Phủ lâm gật đầu , đưa mắt nhìn theo bóng lưng cô , khóe miệng khẽ giường lên , anh cầm lấy áo khoác thong thả bước đi.
--- ------ -----
“Tiểu thư , cô dậy rồi sao ?” – Tiểu Đào mở cửa phòng Dư Vũ Lam , ánh mắt nhìn thấy cô đang ngồi thẫn thờ trên giường , hai bàn tay đan vào nhau , khuôn mặt chẳng có chút biểu tình . Tiểu Đào đi đến bên cạnh khẽ lay vai cô “Tiểu thư !”
Dư Vũ Lam giật mình , vội trả lời “Có chuyện gì sao ?”
“Bữa sang đã chuẩn bị xong rồi ạ.”
“Được rồi...đi xuống thôi !” – Cô đứng dậy , bước chậm rãi ra ngoài , Tiểu Đào đỡ cô đi xuống dưới , trong nhà bếp Vương Trấn đã ngồi chờ sẵn , thấy cô xuất hiện liền đứng lên đỡ cô ngồi xuống “Nào , lại đây !”
Anh đưa muỗng cho cô , vui vẻ nói “Ăn thôi , bữa sang là do anh chuẩn bị ! Ăn thử xem !”
“Ừm !” – Cô lấy muỗng múc một miếng canh bỏ vào miệng , rồi lại cất tiếng “Ngon lắm !”
“Vậy ăn nhiều một chút.”
Tiếu Đào ngồi xuống bàn nhìn sắc mặt của Dư Vũ lam , có cảm giác như cô có tâm sự , và hiện đang rất đau long , rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ?
--- ---------
“Tiểu thư , tâm trạng cô hình như không tốt , hay là em đưa cô ra ngoài đi dạo nhé !”
Dư Vũ Lam đứng bên cửa sổ , điềm đạm trả lời “Ra ngoài ? Được rồi , ta cũng muốn đi dạo một chút !”
“Vâng , vậy để em đi lấy áo khoác cho cô !”
Dư Vũ Lam cùng Tiểu Đào bước thật chậm trên con phố , tiếng người ồn ào náo nhiệt hẳn lên . Cô vừa đi vừa suy nghĩ rất nhiều về chuyện tối hôm qua , những câu nói của Đường Lãnh Phong khiến lòng cô vô cùng rối rắm , cô lúc này không biết phải làm sao ? Trong lòng cô cứ nhói lên…
Tiểu Đào đang đi chợt dừng lại khiến cho dòng suy nghĩ của Dư Vũ lam bị gián đoạn “Có chuyện gì sao ?”
Người đứng trước mặt cô là Đường Lãnh Phong , vẫn dáng vẻ cao ngạo và lạnh lung , Tiểu Đào nhíu mày , ánh mắt đen láy nhìn chằm chằm Dư Vũ Lam , dù cho cô đã hứa với Hoàng Phủ Lâm nhưng biết phải nói sao với cô đây ???
“Là tôi !” – Thanh âm trầm thấp khẽ vang lên , Dư Vũ Lam mở to mắt khi nghe thấy giọng nói đó , cô cất tiếng hỏi “Spike ?”
“ Cô còn nhớ tôi sao ?”
“Phải , thật không ngờ lại gặp anh ở đây !” – Dư Vũ Lam khẽ cười , Tiểu Đào thì ngây ngốc nhìn , chuyện này là sao ? Anh có tên là Spike bao giờ ? “Tiểu Đào đây là người đã giúp ta , ngày hôm qua chính anh ấy đã giúp ta ra khỏi đám người kia đó."
"Vậy sao !" - Tiểu Đào ngập ngừng nhìn anh sau đó quay sang Dư Vũ Lam "Tiểu thư , hai người cứ nói chuyện đi , em đi mua một chút đồ !"
"Ừ !"
"Để tôi giúp cô ngồi xuống ghế đằng kia." - Đường Lãnh Phong dìu cô đến chiếc ghế gỗ gần đó. Đã rất lâu , anh không được gần gũi với cô như thế này , rõ ràng là rất quen thuộc nhưng phải giả vờ xa lạ !!
"Anh rất hay đi dạo sao ?" - Dư Vũ Lam cất tiếng hỏi , quả thật , anh khiến cô có cảm giác rất quen thuộc , nếu cô có thể nhìn thấy khuôn mặt anh thì hay biết mấy..
"Ừ, tôi...có thể làm bạn với cô không ?"
"Tất nhiên ! Phải rồi , anh cứ gọi tôi là Vũ Lam !" - Cô mỉm cười thân thiện , nụ cười chỉ hiện lên một giây rồi tắt lịm . Nhưng cũng khiến trái tim anh rung động . Đường Lãnh Phong gật đầu "Cứ gọi tôi là Spike !"
"Anh đến Pháp để du lịch ?"
"Không , anh sang Pháp để bàn công việc ! Phải rồi , em...còn ai nữa không trừ cô gái kia." - Đường Lãnh Phong chợt hỏi , anh muốn xác định thêm một lần nữa xem cô và Vương Trấn có ở cùng với nhau không
"....Trong nhà còn một người nữa."
"Là ai vậy ?" - Câu trả lời của cô khiến tim anh chợt ngừng đập , không lẽ cô đã thật sự yêu Vương Trấn.
"Ừm...nếu nói anh ấy là anh trai em thì không phải nhưng nếu nói là bạn trai càng không đúng ! Anh ấy...như một ân nhân của em vậy !" - Dư Vũ Lam ngập ngừng , thật ra cô sống cùng Vương Trấn đã lâu nhưng cô vẫn không thể xác định được , anh...là gì đối với cô . Nếu không nhờ câu hỏi này của anh cô có lẽ đến bây giờ vẫn không biết được sự Vương Trấn ở trong lòng cô là gì.
"Ân nhân !? Tại sao vậy ?" - Đường Lãnh Phong thầm vui mừng , thì ra là vậy , cô không yêu hắn , thật quá tốt.
"Vì..." - Cô chợt im lặng , phải trả lời câu hỏi ấy quả thật rất khó . Đường Lãnh Phong nhìn biểu hiện của cô , liền cất tiếng "Nếu là chuyện buồn thì em...không cần phải nói ra."
Dư Vũ Lam thở dài , cô ngước mắt lên cao , chợt nhắm mắt lại , khóe miệng khẽ nhếch lên "Phải , đó là chuyện rất buồn...rất rất buồn !... Bởi vì cái quá khứ ấy đã cướp đi tất cả của em..."
Câu nói của cô như một mũi dao đâm sâu vào tim Đường Lãnh Phong , quá khứ ấy phải chăng mãi mãi là nỗi ám ảnh của cô ? Anh nhíu mày , cánh tay không tự chủ mà ôm lấy cô , thốt lên từng chữ bi ai "Xin lỗi...anh không nên làm như vậy."
Dư Vũ Lam giật mình , giọng nói của anh như chất chứa một nỗi buồn đau khổ. Cô sững người hỏi "Sp...Spike..."
Đường Lãnh Phong bừng tỉnh, vội buông cô ra "Xin lỗi...chỉ là....anh không nên hỏi về chuyện đó."
"Không sao !" - Cô gật nhẹ đầu , thì ra là chuyện đó . Làm cô tưởng anh là Đường Lãnh Phong ! Dư Vũ Lam mỉm cười "Anh đừng để tâm."
Đường Lãnh Phong thở phào nhẹ nhõm , một chút nữa là xảy ra chuyện rồi. Anh không muốn bị cô phát hiện sớm như vậy , anh muốn nói chuyện với cô thật nhiều dù không phải thân phận Đường Lãnh Phong.....
--- ------ ------
"Đã điều tra chưa ?" - Âm thanh lạnh lẽo vang lên. Người đàn ông bên cạnh cung kính đáp "Thưa , không thể tìm được ạ. Người đàn ông tên Spike đó rất bí ẩn . Chỉ biết hắn là chủ tịch của tập đoàn quỹ quốc tế Pensky - Spike Pensky"
Quỹ quốc tế ? Spike ? Cái tên này anh nghe rất quen hình như đã gặp ở đâu rồi , còn cái công ty đó...!??? Vương Trấn nhíu mày suy nghĩ , Spike Pensky rốt cuộc là ai ???? "Được rồi , lui ra đi !" - Anh phẩy , đi đến cửa sổ , ánh mắt lạnh lẽo thoáng hiện lên tia lửa giận. Người đứng trước cửa nhà anh là ai. Sao Dư Vũ Lam lại bước ra từ trên xe hắn , vì tán cây to trước cổng đã che mất mặt của hắn nên anh không thể nhìn rõ được . Chỉ có điều...Dư Vũ Lam đang cười nói vui vẻ với gã đàn ông xa lạ kia. Vương Trấn hung hăng đóng mạnh cánh cửa vội đi xuống dưới. Đúng lúc cô vừa vào đến cửa.
"Em vừa đi đâu vậy?" - Cố kìm nén cơn lửa giận , anh chậm rãi hỏi.
"Em đi dạo!" - Cô dịu dàng trả lời.
"Với ai ?"
"Với Tiểu Đào và Spike !"
"Tại sao em lại đi cùng anh ta ? Em chỉ mới biết hắn ngày hôm qua mà."
"Em chỉ tình cờ gặp anh ấy thôi . Anh sao vậy ?" - Dư Vũ Lam khó hiểu hỏi . Anh hôm nay tại sao lại hỏi cô nhiều như vậy. Từ trước đến nay dù cô đi đâu ra ngoài làm gì anh cũng không hỏi nhiều như thế.
"À không , anh chỉ lo em bị người khác gạt thôi. Được rồi , lại đây , em mau đi tắm , đã gần chiều rồi." - Vương Trấn vội gạt qua một bên câu hỏi của cô. Đỡ cô đi vào phòng. Tiểu Đào đi theo sau , đoán chừng lát nữa Vương Trấn sẽ hỏi cô thôi...
Đúng như những gì Tiểu Đào đoán , sau khi đưa cô vào phòng Vương Trấn đã đến hỏi cô "Hắn là ai ?"
Cô bình tĩnh trả lời "Ngài ấy tên là Spike!"
"Không phải Đường Lãnh Phong ?"
"Vâng !"
Anh thở dài , chỉ gật đầu một cái rồi bước đi. Cô lắc đầu , chỉ hi vọng điều cô làm là đúng !....
Chương 12
Vài ngày sau đó Dư Vũ Lam thường xuyên đi ra ngoài gặp Đường Lãnh Phong , Vương Trấn dạo này công việc rất nhiều nên không để ý đến việc đó . Vì anh thường về nhà trễ nên không biết , chỉ nghĩ rằng cô ở nhà vẽ hay ngồi hóng gió đến một ngày mới phát hiện ra...
Vương Trấn chậm rãi đi vào nhà , căn nhà vẫn yên ắng như thường , anh đi lên tầng một mở cửa phòng cô ra , căn phòng trống không , không bóng người . Vương Trấn nhíu mày , anh lấy điện thoại ra để tìm vị trí của cô . Lúc trước vì sợ cô bị lạc nên đã cài chế độ GPS ....
"Vũ Lam , ăn thử xem !" - Đường Lãnh Phong đưa cho cô miếng bánh quy Chocolate , dịu dàng nói.
"Ừm." - Cô đưa tay lên , thấy vậy anh cầm miếng bánh bỏ vào tay cô . Dư Vũ Lam bỏ vào miệng ăn thử . Lúc nãy , hai người đã đi dạo rồi trò chuyện rất lâu . Những ngày gần đây tâm trạng anh đặc biệt rất tốt , bây giờ anh mới biết ở bên cạnh cô thực sự rất vui .
Hoàng Phủ Lâm và Tiểu Đào đứng từ xa nhìn thấy hai người kia vui vẻ như vậy trong lòng cũng cảm thấy rất vui.
--- ------ ---
Vương Trấn lái xe đến công viên , tìm kiếm bóng dáng cô và Đường Lãnh Phong , khi thấy hai người đang vui vẻ nói truyện , lửa giận trong lòng tăng lên.
*Bốp..... - Anh hung hăng xông đến đấm mạnh vào má phải Đường Lãnh Phong , nghe thấy tiếng động mạnh , Dư Vũ Lam giật mình không hiểu đã xảy ra chuyện gì.
"Khốn khiếp , cậu dám tiếp cận cô ấy ?" - Vương Trấn tức giận nắm lấy cổ áo anh , gầm lên từng chữ.
"Vương Trấn...xảy ra chuyện gì vậy ?" - Cô lo lắng hỏi .
"Hắn chính là Đường Lãnh Phong , người mà em gọi là Spike !"
Dư Vũ Lam ngẩn người , cả chiếc bánh trên tay cũng rơi xuống đất , cảm giác như bị lừa dối lại hiện lên , cô tức giận đứng lên , lùi lại vài bước . Cô...lại là trò cười của anh !? "Anh lại đêm tôi ra để giễu cợt ?"
Đường Lãnh Phong hất Vương Trấn ra , vội nắm lấy tay cô , cố gắng để giải thích "Vũ Lam...không phải... Anh không..."
"Đủ rồi , tránh xa tôi ra ! " - Cô cắt ngang lời anh , hất tay anh ra , tức giận thét lên.
"Vũ Lam..." - Đường Lãnh Phong đau đớn nhìn cô , không phải , tất cả không phải như cô nghĩ , anh không hề có ý định đem cô ra bỡn cợt. "Anh không cố ý , anh chỉ sợ nếu nói anh là Đường Lãnh Phong , em...thì em sẽ không nói chuyện với anh ! Nên anh...Vũ Lam...cầu xin em hãy tin anh , anh xin lỗi..."
"Đủ rồi , anh im đi ! Đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa." - Cô cắn chặt môi , ngăn không cho nước mắt tuôn ra , Vương Trấn thấy vậy liền đi đến đỡ cô quay đi.
"Vũ Lam...Anh phải làm sao em mới có thể tha thứ cho anh. ? Chỉ cần em đồng ý tha thứ cho anh , anh sẽ chấp nhận làm tất cả . Vũ Lam....cầu xin em...đừng đi..." - Anh cố níu lấy tay cô , lúc này trong tim anh dâng lên một loại cảm xúc đau đến khó tả , cảm xúc kia tuyệt đối là vô bi vô hỉ .
"Vậy anh....biến khỏi thế giới này đi !" - Dư Vũ Lam lạnh nhạt cất tiếng , cảm giác bị đem ra làm trò cười là loại cảm giác tức giận và nhục nhã nhất đối với cô . Ngay lúc này cô không thể nhớ lại những ngày anh quan tâm cô mà là nỗi căm phẫn dành cho anh . Đường Lãnh Phong ngẩn người , từng cơn gió lạnh thổi qua vô tình quất lên khuôn mặt thất thần của anh , dường như mang theo vô vàn nỗi phẫn hận , người đi qua đi lại nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trước mắt.
"Vũ Lam , em không thể tha thứ cho Lãnh Phong sao ?" - Đúng lúc Hoàng Phủ Lâm chạy ra . Dư Vũ Lam nhếch miệng cười khinh miệt "Tha thứ !? Chẳng phải anh ta từng nói sẽ làm tất cả để tôi tha thứ sao ? Vậy anh...Đường Lãnh Phong , anh hãy chết trước mặt tôi đi !"
"Vũ Lam...em..." - Hoàng Phủ Lâm nhíu mày , Vương Trấn đứng bên cạnh nhìn cô , cô quả thực rất hận Đường Lãnh Phong , phải chăng cô sẽ lại trầm cảm như trước???
“Được , vậy em hãy chính tay giết anh đi !" - Đường Lãnh Phong rút khẩu súng Beretta-92 từ sau lưng đặt vào tay Dư Vũ Lam sau đó đưa lên ngực trái nơi trái tim anh đang đập rất chậm… Cô giật mình , nhưng sau đó lại bình tĩnh , Cô chỉ nghĩ anh đang cố tình thử cô , chỉ là hù dọa cô thôi . Khuôn mặt không chút biểu tình , cô lạnh lùng lên tiếng “Đường Lãnh Phong anh đừng tưởng tôi không dám giết anh !”
“Vậy em hãy bắn đi ! Nếu cách này…khiến em nguôi giận…” – Khuôn mặt đau khổ cất tiếng . “Anh đã từng nói nếu phải đổi mạng sống để nhận lấy sự tha thứ của em anh cũng chấp nhận !”
Cô hít thật mạnh , ngăn không cho nước mắt rơi , khẽ nhếch miệng cười hời hợt “Yêu anh là điều sai lầm nhất đối với tôi…và tin anh là điều ngu xuẩn nhất tôi từng làm.” *Cạch…Dư Vũ Lam đưa tay lên đạn , lúc này Đường Lãnh Phong hiểu rõ , cả đời này cô cũng không tha thứ cho anh , khóe mắt anh chợt cay cay , hiểu rõ bản thân lúc trước đã làm một chuyện thật rất tồi tệ với cô tuyệt nhiên…cô không thể tha thứ cho anh.
“Tiểu thư , cô định làm gì vậy ?” – Tiểu Đào lên tiếng , đám người xung quanh đứng xôn xao nhìn chằm chằm bọn họ , không ai dám nói gì , có người lại định gọi cảnh sát , nhưng lại bị ánh mắt lãnh khốc của Hoàng Phủ lâm dọa cho sợ khiếp vía đành bỏ chạy . Ở nước Pháp này , không lẽ lại sắp xảy ra vụ giết người ???
Đường Lãnh Phong đưa tay lên vuốt tóc cô , anh dịu giọng “Anh đã luôn muốn đứng trước mặt em để nói lên câu này : Vũ Lam…anh yêu em và anh…xin lỗi .”
Bàn tay to rộng đặt lên khẩu súng , Dư Vũ Lam giật mình chỉ giật nhẹ tay nhưng đã không kịp , anh đã đưa tay đặt lên ngón tay trỏ đang để lên cò súng , không do dự mà bóp cò… *Đoàng…
Hoàng hôn ở Pháp rất đẹp nhuộm một màu tím buồn , mảng trời thơ mộng kia phủ xuống thủ đô Paris và cả con đường Rivoli nhộn nhịp người qua lại , một tiếng súng vang lên , bóng người cao lớn ngã xuống , máu từ ngực trái tuôn ra xối xả vô tình bắn vào khuôn mặt trắng nộn xinh đẹp của người phụ nữ đứng đối diện…Dư Vũ Lam sững người , tay vẫn còn cầm lấy khẩu súng giơ giữa không trung, dù mắt không thể nhìn thấy những gì đang diễn ra trước mặt cô , nhưng cô nghe rất rõ tiếng súng , tiếng la hét của những người xung quanh , và tiếng anh ngã xuống đất…
“Lãnh Phong…mau cầm máu….”- Hoàng Phủ Lâm chạy đến , ngồi phịch xuống đất , cởi chiếc áo đang mặc chèn lại vết thương đang chảy máu , nghe tiếng hét của Hoàng Phủ Lâm , Dư Vũ Lam mới định thần ngồi khuỵa xuống , đưa tay tìm anh , khi chạm vào người cô run rẩy nói “Lãnh…Lãnh Phong…”
“Xin lỗi…đã làm mặt em…dính máu…xin…lỗi…” – Đường Lãnh Phong thều thào nói , đưa tay lau đi vết máu trên mặt cô . Lúc này một dòng nước trong veo chảy dài trên mặt Dư Vũ lam , một tay nắm lấy tay anh , một tay giữ chặt vết thương “Tại sao anh lại làm vậy ?...hic…tại sao lại làm chuyện ngốc nghếch như thế ?...tại sao ??” Cô nức nở khóc , không nghe thấy câu trả lời của anh , Dư Vũ Lam hoảng sợ hét lên “Mau gọi cấp cứu…mau cứu anh ấy…Lãnh phong…anh không được chết….ANH KHÔNG ĐƯỢC CHẾT…đừng màààààààààààà…~”….
--- ------ ------ -----
“Huyết áp đang giảm…cầm máu mau lên !”
“Bác sĩ…nhịp tim của bệnh nhân đang giảm….”
“Mau tiếp oxi…”
*Lạch cạch….cạch*
Tiếng nói gấp gáp của bác sĩ và y tá vang lên rất nhiều , Đường Lãnh Phong đang được đưa đến phòng cấp cứu , Tiếu Đào , Hoàng Phủ Lâm , Vương Trấn và Dư Vũ Lam đều chạy theo .
“Tiểu lam , cẩn thận , coi chừng té.” – Vương Trấn đỡ lấy cô , lo lắng nói , nhưng cô để ngoài tai những lời quan tâm của anh , chạỵ theo mọi người , bàn tay cũng chung thủy nắm lấy tay anh , cả cô phát run lên , cảm giác sợ hãi mất đi một thứ gì đó lại trỗi dậy trong tâm cô . Đến phòng cấp cứu , y tá liền gạt tay cô ra , cúi đầu nói “Xin các vị hãy đợi bên ngoài…”
Khi bàn tay Đường Lãnh phong rời tay cô , Dư Vũ Lam thống khổ kêu “Đừng…làm ơn…để tôi theo anh ấy…”
“Tiểu thư , bình tĩnh lại…”
“Ta làm sao có thể bình tĩnh được…” – Dư Vũ Lam khuỵ xuống sàn , nước mắt càng rơi nhiều hơn , cô chỉ định hù dọa anh thôi , không phải cố ý bắn anh đâu…Tim cô dâng lên từng cơn thắt , không thể nào diễn tả được nỗi đau của cô lúc này như thế nào , chỉ biết…loại đau đớn này còn đau hơn lúc người khác rạch dao vào tim… cứa sâu vào…đau đến tận xương tủy….
“Tay em dơ rồi , để anh giúp em lau sạch…” – Vương Trấn ngồi xổm , nhìn khuôn mặt thất thần kia anh đau lòng nói , đưa khăn lau sạch vết máu trên bàn tay mảnh khảnh , Dư Vũ Lam lại thút thít “Là máu của lãnh Phong….Vương…Trấn , em không phải muốn bắn anh ấy…không phải đâu…em chỉ…chỉ….muốn hù dọa anh ấy thôi…em…em….” Dư Vũ Lam hoảng loạn nắm lấy áo Vương Trấn cố gắng giải thích , càng nói cô càng run rẩy sợ hãi.
“Anh hiểu mà , không phải em cố ý…đừng sợ…bình tĩnh lại…” – Vương Trấn dỗ dành , cố gắng trấn an cô , dù thế nào cũng được , Đường Lãnh Phong không được chết , nếu không cô sẽ phải đau đớn giày vò cả đời…
“Vũ Lam , không sao đâu , em đừng lo , Lãnh Phong cậu ấy sẽ ổn thôi !” – Hoàng Phủ Lâm cũng ngồi xuống an ủi cô . Dư Vũ Lam khổ sở lắc đầu , nấc lên từng tiếng , từng trận đau thắt lần lượt trỗi lên , cô bây giờ đang bị ai đó rạch một đường rất sâu vào tâm đến nỗi ngay cả thở cũng rất đau .”Nếu lỡ như…anh ấy…anh ấy…không được , em phải vào trong đó…em phải ở cạnh Lãnh Phong !” – Cô chợt loạng choạng đứng dậy , tìm trong bóng tối cánh cửa phòng cấp cứu . Tiểu Đào vội chạy đến “Tiểu thư , cô đừng như vậy…bình tĩnh lại”
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian